Thứ Sáu, 19 tháng 7, 2013

Mưa rửa đền


Hai người đàm đạo với nhau khá lâu trên máy. Đặt ống nghe xuống, lòng Hà xôn xao. Vậy mà đã mười hai năm sáu tháng xa Sơn. Kể từ ngày có điện thoại di động đến giờ không ngày nà Hà không nhận được tin nhắn của Sơn. Bao giờ cũng thế, cứ khoảng chín giờ sáng là chiếc máy điện thoại của cô lại rung lên những âm thanh báo có tin nhắn tới. Có hôm, cái tin nhắn dài hàng trăm ký tự kèm theo bao lăm là hình ảnh. Trái lại có ngày chỉ có mỗi cái dấu hỏi hiện lên trên màn hình. Lần đầu nhận được tin nhắn kiểu ấy, Hà phải nhìn mãi vào cái máy vô hồn xem tin đó là của ai. Đến khi đọc được số điện thoại thì cô mới biết tin đó là của Sơn. Lạ là chẳng bao giờ Sơn gọi điện cả. Chỉ có những dòng tin như thế trôi đi trước mắt Hà.

Minh họa: Trần Thắng


Hà và Sơn quen biết nhau từ những ngày còn học ở Hà Nội. Hà học đại học Văn hóa, khoa bảo tàng Bảo tàng. Sơn học đại học An ninh. Hà quê Phú Thọ, còn Sơn quê mãi tận Quảng Ninh. Cái sự quen biết nhau của hai người kể cũng lạ. Đó là những lần các chàng sinh viên an ninh đến chơi thăm cánh con gái trường văn hóa. Trong đám con gái phòng Hà thì Linh nổi trội hơn cả, thuộc diện hoa khôi của phòng và là đối tượng chính cho các chàng trai kia xúm quanh. Linh cùng quê với Sơn. Ngay hôm trước tiên, Sơn kéo mấy người bạn của mình đến phòng Hà, Hà đã bị choáng ngợp bới vóc dáng thư sinh nhưng đầy chất đàn ông của Sơn. Lặng lẽ ngồi ở góc phòng, Hà chuyên chú quan sát Sơn. Dáng to cao, khỏe mạnh, đôi mắt Sơn rất sáng, luôn nhìn thẳng. Bộ binh phục mới coóng Sơn mặc càng tôn thêm vẻ hào hoa, phong nhã, lịch lãm của anh. Thế nhưng, trái với sự sôi nổi của bạn anh, Sơn lại rất ít nói. Trong lúc bạn anh lụi, ba hoa, Sơn chỉ lặng lẽ ngồi nghe, thảng hoặc lại thấy anh cười ý nhị. Anh chỉ đích thực hứng khởi góp chuyện khi mọi người bàn đến văn học nghệ thuật. Lúc ấy, Sơn nói hơi nhiều. Hứng chí lên anh còn đọc thơ, thậm chí cả những bài thơ anh sáng tác. Không cần giấu diếm, anh nói cảm tưởng của mình khi viết những bài thơ đó. Lũ bạn của Hà phá quấy như vậy mà cũng phải ngồi im lặng nghe. Có hôm, chúng bắt Sơn đọc thơ mãi tận khuya mới cho anh về. Cái Linh thì khỏi nói rất kiêu hãnh về Sơn. Và thực sự con bé đã phải lòng Sơn tự khi nào thì cả phòng cũng không ai biết nữa. Chỉ biết rằng đó là việc dĩ nhiên. Đồng hương, trai tài, gái sắc gặp nhau, yêu nhau là quá đúng. Duy chỉ có Hà là buồn và cứ nghĩ vẩn vơ mà chẳng dám nói ra...


Một lần, vào chủ nhật, Sơn một mình đến phòng Hà. Cả phòng đi vắng hết, chỉ còn có Hà ở nhà. Chưa kịp cho Sơn chào hỏi, Hà đã chủ động: “Linh đi vắng rồi. Tiếc cho anh quá”. Sơn vội nói: “Thế anh không đến thăm Hà được ư?”. Hà lúng túng: “Được. Được chứ. Nhưng còn cái Linh. Nó về mà thấy anh trò chuyện với em thì chết”. Sơn cười: “Sao em lại nói thế? Thế Hà có mời tôi vào phòng không?”. “Dạ. Có chứ. Xin mời anh”. Hà luýnh quýnh đi pha nước. Tim cô đập loạn xạ. Người cô nóng bừng. Không ngờ cảnh huống này lại xảy ra. Trước mặt Sơn, Hà cảm thấy lóng nga lóng cóng. Một cảm giác rất lạ chẳng thể biểu thị được. Vừa nói chuyện với Sơn, Hà vừa nhìn vào đâu đó khắp căn phòng. Ngược lại, Sơn luôn nhìn thẳng vào Hà và anh nói nhiều hơn mọi ngày. Còn Hà cô chỉ lí nhí mỗi khi giải đáp Sơn. Hai người trò chuyện với nhau khá lâu, Cuối cùng Sơn cất tiếng: “Hà này, em xem giúp anh bài thơ mới này nhé. Có gì em cứ góp ý cương trực cho anh. Giờ anh phải về. Sắp đến giờ điểm danh rồi”. Sơn rút trong túi áo ngực tờ giấy gấp làm tư đưa cho Hà. Hà run run đón nhận nó. Tờ giấy gấp đã cũ khá nhàu nát chứng tỏ Sơn đã để nó khá lâu trong túi áo. Sau khi Sơn ra về, Hà vội vã mở tờ giấy ra đọc. “Đợi em ngày Giỗ Tổ”, một bài thơ tình rất hay của Sơn. Hà đọc đi đọc lại hàng chục lần như nuốt lấy từng câu từng chữ. Đến khi thọc bài thơ thì vừa lúc lũ bạn của Hà về. Chúng xúm đến giằng nhau bài thơ. “A! Thơ của anh Sơn chúng mày ơi! Cháy nhà ra mặt chuột nhé. Đợi lúc chúng tao đi vắng mới hò hẹn nhau cơ đấy. Cái Linh đừng có mà mơ hão nữa!”. Mặt Linh hơi thất sắc. Nó chạy lại giằng tờ giấy từ tay Lan: “Đâu, cho tao xem”. Nó cũng ngốn ngấu đọc và sắc mặt thì tái dần. Rút cuộc nó nói cứng: “Thôi, bàn giao cho mày cục than kíp lê vùng mỏ. Tổ quốc thế mà lại hay”. Cả phòng lao nhao bàn luận mãi tới khuya. Chúng vặn, tróc nã Hà đủ điều. Rằng “Làm thế nào mà mày cưa được sỹ quan an ninh thế?”. Rằng: “Có ý tình với nhau lâu chưa?”. Vân vân và vân vân... Hà chỉ nằm im chịu trận bỏ ngoài tai quơ những lời bàn tán của lũ bạn.


Từ hôm đó, lũ bạn cùng phòng vẫn gán hai người với nhau. Chúng tưởng giữa họ đã có sự thề non hẹn biển. Còn Hà vẫn chỉ thầm yêu trộm nhớ Sơn. Mỗi khi có bài thơ mới của Sơn, cô đọc ngốn ngấu mong tìm ra được bóng hình mình trong đó. Thế nhưng... Cái điều Hà đợi mong Sơn vẫn không đến. Sơn vẫn vô tình. Cô quyết định thử lòng Sơn. Hà tránh mặt Sơn và cặp đôi với Tuấn. Phương án này Hà đã bàn với Tuấn và mong Tuấn ủng hộ. Tuấn nhất trí liền. Thì được đóng vai người tình của Hà bảo chàng trai nào mà không thích. Thế là những lần Sơn đến phòng Hà, anh luôn gặp Tuấn Hà cặp kè bên nhau. Cộng với thái độ nhạt của Hà đã làm cho sự suy đoán của chàng thi sĩ an ninh lầm lẫn. Và rồi, cũng chẳng thấy Sơn đến phòng Hà nữa. Họ bặt tin nhau.


Hà ra trường về công tác tại bảo tồn tỉnh, thuộc Ban quản lý di tích lịch sử Đền Hùng. Mấy năm sau, Hà lấy chồng. Chồng Hà là sỹ quan quân đội đang đóng quân trên biên giới. Một hôm, Hà đọc báo chợt thấy bài thơ “Đợi em ngày Giỗ Tổ” của tác giả Minh Sơn. Đúng rồi! Đúng bài thơ trước nhất Sơn đưa cho Hà đọc rồi! Hà giật mình. Từ hôm đó, Hà chú tâm đọc báo hơn. Không chỉ xuất hiện qua các bài thơ, Minh Sơn còn là tác giả của nhiều bài báo khác. Lần khần mãi, dẹp bỏ lòng tự ái, Hà lần theo địa chỉ trên báo, cô viết thư tìm Sơn. Quả tình, đúng là “Sơn kíp lê”. Anh đang là phóng viên an ninh của một tờ báo lớn ở trung ương. Họ đã tìm được nhau sau bốn năm năm trời thất lạc. Rồi cứ thế, từ ngày có điện thoại di động, hai người lại giữ mối liên lạc với nhau bằng những dòng tin nhắn đầy ngụ ý.


Hà thưa Ban giám đốc dành cho một phòng đặc biệt để đón Sơn. Cô hồi hộp mong gặp lại “người xưa”. Và ngày đó đã đến. Sơn mặc thường phục khá bụi bặm với đủ thứ “đồ nghề” làm báo. Họ gặp lại nhau trong niềm vui khôn tả. Hà rối rít hỏi Sơn hết chuyện nọ đến chuyện kia. Sơn quên cả nhọc mệt: “Em vẫn như ngày xưa. Thế Tuấn và các cháu đâu? Nhà có gần đây không em?”. “Tuấn nào ạ?”. “Tuấn chồng em chứ còn Tuấn nào nữa?”. Hà cười hồn nhiên: “Chồng em là Phong chứ?”. Sơn tròn mắt: “Thế hai người...”. Hà cười to và kể lại cái vụ đóng kịch ngày ấy. Nghe xong, Sơn thở dài: “Ôi, thế mà... Anh cứ tưởng”. “Tưởng gì? Anh tưởng chúng em yêu nhau thật chắc. Em thử anh đấy, anh ngố ạ”. Sơn tròn mắt ngạc nhiên. Hà cười nghịch ngợm. “Vậy mà anh cứ ngỡ em với Tuấn. Lũ bạn gái ở phòng em, nhất là Linh chẳng nói thế là gì!”. Cả hai cùng thở dài và lặng lẽ nhìn nhau. Cái nhìn vừa thân thiết vừa bóng gió. Rút cuộc, Hà mạnh dạn: “Thôi, không nói về kí vãng nữa. Đợt này, anh lên đây, hãy bù trả em những ngày xưa đấy nhé”. Hà cười giòn và liếc Sơn đầy ngụ ý. Sơn cũng niềm nở: “Đồng ý. Biết đâu đợt công tác này hòn than kíp lê lại bùng cháy thì sao. Hiện giờ em cho thiên tài liệu về mưa rửa đền đi. Anh đang cần gấp để viết một bài báo về ngày Giỗ Tổ”.


“Thực ra - Hà chậm rãi kể - Mưa rửa đền chỉ là một huyền thoại. Không biết tự bao giờ, từ chẳng lẽ mà cứ Hội Đền Hùng xong là trời lại đổ mưa. Nhanh thì chiều mùng mười. Chậm lắm thì đêm hôm ấy. Trời mưa như trút nước. Sấm chớp đì đùng. Hình như trời nín mưa, nhịn sấm mấy tháng mùa đông chỉ đợi có ngày hôm đó để mưa, để sấm. Cây cối, lúa má thả sức tắm trong mưa, thỏa cơn khát. Có người bảo, trời làm mưa để rửa trôi đi những rác rưởi, bụi bẩn của những ngày diễn ra lễ hội nên chi mới gọi là “mưa rửa đền”. Có người bảo, những lời khẩn cầu của ngày Giỗ Tổ đã thiêng. Trời làm mưa cho cây cối tươi tốt, cho mùa màng bội thu chiến thắng. “Lúa chiêm thấp thoáng đầu bờ, hễ nghe sấm dậy mở cờ trong bụng mà lên”, các cụ chả dạy thế là gì. Em thấy lý nào cũng đúng. Anh mà được chứng kiến mưa rửa đền ở Đền Hùng thì mê ly. Nhiều lần em còn lao ra giữa rừng giơ tay để đón lấy những hạt mưa rào đầu mùa như con nít anh nhé”. “Thơ mộng quá. Ước gì anh được làm hạt mưa đó nhỉ”. Sơn vô tư lự thốt lên. Anh nhìn sâu vào đôi mắt Hà. Hà lúng túng ngoảnh mặt nhìn đi nơi khác. Tim cô rộn rực bồi hồi.


Đêm trung du lộng gió. Trời đầy mây. Núi Nghĩa Lĩnh thâm u huyền bí. Chưa phải ngày Hội nên rừng đêm khá vắng lặng. Thỉnh thoảng có tiếng chim, sóc lạc nhau kêu chí chóe. Từ Đền Thượng, hai người thả tầm mắt bao quát toàn cảnh khu vực. Thành phố ngã ba sông, khu công nghiệp Bãi Bằng, Lâm Thao đèn điện nhấp nháy như sao đổi ngôi. Tiếng gõ mõ tụng kinh của nhà sư từ ngôi đền vọng ra càng tôn thêm vẻ u tịch, thâm nghiêm vốn có nơi đây. Gió sông Hồng, sông Lô thổi tới mát rượi. Hà nép hẳn người vào Sơn. Hơi thở của họ phả ra nóng hổi. Cảm giác khát khao của ngày nào trỗi dậy trong họ. Hai tay Sơn nâng đầu Hà cho mặt cô ngửa lên trong đêm. Hà run rẩy trong vòng tay của Sơn. Đang trong niềm phấn khích thì chiếc điện thoại của Sơn vang lên bản nhạc “Một cõi đi về” của Trịnh Công Sơn. “Xin lỗi em”, Sơn buông vội Hà và lục túi tìm chiếc điện thoại. “Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi”. Chiếc điện thoại vẫn vô tư réo lên câu nhạc mà Hà mê thích và luôn hát nó những ngày còn sinh viên. Dạo đó, Sơn đệm đàn, Hà hát ăn ý đẹp đôi lắm. Còn hiện nay Sơn vô tình hay hữu ý cài chuông nhạc bài này? “Anh phải về gấp. Đơn vị gọi anh về”. Sau khi tắt máy Sơn buồn bã nói với Hà. “Sao? Anh về hiện nay à?”. Hà hụt hẫng, luống cuống hỏi lại. Sơn bóp chặt tay Hà: “Thông cảm cho anh, Hà nhé. Công việc mà em. Xong việc anh lên ngay. Nhất mực anh sẽ về để cùng em chứng kiến cảnh mưa rửa đền”.


Họ dìu nhau xuống núi. Về phòng, Sơn vơ vội mấy thứ rồi lên xe máy phóng vù đi trong đêm. Hà ngơ ngác nhìn theo chiếc đèn đỏ mất hút trong đêm.
Một ngày. Hai ngày... Rồi năm ngày cũng không thấy Sơn quay trở lại. Hà bần thần tay mân mê mãi tập thơ chép tay và bài báo về Đền Hùng viết dở của anh. Sao Sơn lại không điện thoại hay nhắn gì cho mình nhỉ? Mấy lần cô định điện thoại cho Sơn song lòng tự ái của Hà lại nổi lên. Họ không thèm nhắn gì cho mình thì mình điện để làm gì? Trong lòng Hà bắt đầu cảm thấy bị xúc phạm. Không lẽ Sơn xem lại thường mình và vô tình, vô tâm đến thế kia ư? Thà đừng gặp lại còn hơn chứ gặp lại nhau thế này thì...


Mấy ngày Hội cũng sắp hết. Càng chờ Sơn càng thấy bặt vô âm tín. Mãi đến chiều mùng 10 tháng 3, hội tan, bỗng có một người đàn bà dáng vẻ mỏi mệt hỏi thăm đến Ban quản lý Đền Hùng. Gặp Hà, chị ta nói: “Tôi là vợ của anh Sơn. Chồng tôi trước khi chết có dặn tôi phải tìm bằng được đến chị để xin lỗi chị và xin lại những tài liệu cùng bài báo đang viết dở về Đền Hùng”. Hà tròn xoe mắt, ù tai, ớ người trước cái tin sét đánh đó. Vợ Sơn kể trong nước mắt: “Nhận được điện thoại của đơn vị, Sơn phải về để theo đội cảnh sát gian ma túy truy bắt tù nhân. Là phóng viên an ninh của báo, Sơn có nhiệm vụ theo đội để ghi chép lại quờ quạng vụ này. Các anh đã vượt hàng trăm cây số trong đêm qua Thanh Sơn, lên Nghĩa Lộ, rồi Sơn La để truy bắt tội phạm. Và trong lúc giao tranh, khi Sơn đang bấm máy ghi hình thì bị một tên trong bọn chém túi bụi vào người. Anh ngã ra chết giấc. Đồng đội đưa anh về. Tới bệnh viện, anh chỉ kịp dặn tôi phải tìm bằng được chị...”.


Nghe vợ Sơn kể lại sự việc đó, Hà ôm mặt khóc. Mãi sau, Hà mới đưa bài báo “Sự tích mưa rửa đền” đang viết dở của Sơn cho vợ anh. Đột sấm chớp nổi lên. Và mưa! Mưa như trút nước. Phải rồi, mưa rửa đền đó Sơn ơi! Sao anh không về để cùng Hà chứng kiến cảnh này hả Sơn? Có phải anh đã từng nói với em rằng muốn trở nên hạt mưa này không? Thì đây, mưa rồi đó Sơn ơi! Mưa ơi, Sơn ơi! Hãy để những giọt nước tươi mát đầu mùa hôn lên má em đi! Hãy rửa trôi những bụi bặm cuộc thế cho cây cối Đền Hùng tươi tốt cùng gió núi.


Chẳng ai bảo ai mà cả Hà và vợ của Sơn cùng nhìn mưa ôm nhau và khóc. Ôi, mưa rửa đền năm nay có thêm vị đượm đà của những giọt nước mắt thương tình...

Xuân Thu