Thứ Sáu, 19 tháng 7, 2013

Tuổi già đơn chiếc bên con cháu

Tôi ngoài 70 tuổi, hằng ngày ngoài xem ti vi, đọc sách, tập thể dục... Tôi còn rất nhiều thời kì. Những lúc ấy tôi chỉ muốn có các cháu quây quần, nói chuyện ríu rít cho vui tuổi già. Nhưng hiện nay ngoài thời gian đi học, các cháu đều có những gu riêng như chơi điện tử, xem phim hoạt hình, đọc truyện mà chẳng muốn ngồi nghe ông tâm tình. Hoặc có ngồi thì cũng chỉ được dăm ba phút. Tôi cảm thấy rất buồn và đơn chiếc với chính con cháu của mình.

Phạm Hạnh (Bắc Giang).


Ảnh minh họa.

Bác Hạnh kính mến!

Người cao tuổi thường có lối sống điềm đạm biết nhu, biết cương, khi trò chuyện, các cháu sẽ học được cách sống đẹp, biết quan hoài, chia sẻ với những người xung quanh.

Thực tế, nhiều gia đình, con cháu bận học, bận làm nên người già thường cảm thấy đơn chiếc và tự ti vì ít có người nói chuyện. Để được các cháu làm bạn và dành thời kì chuyện trò với ông, bác hãy gần gụi các cháu, tìm hiểu về những hoạt động mà các cháu yêu thích để cùng đàm luận. Trong khi chơi cùng các cháu, bác hãy biến các câu chuyện thành những tình huống cụ thể để ông và cháu cùng luận bàn, rút ra những bài học cho cuộc sống. Những câu chuyện thúc sẽ dẫn dắt các cháu thú vị và muốn nói chuyện với ông thẳng thớm hơn.

Khi ông và cháu trò chuyện sẽ tìm được sự đồng điệu trong những câu chuyện, khoảng cách tuổi tác không còn là cản ngăn nữa. Từ đó việc chuyện trò với ông sẽ như một nhu cầu của các cháu để mong được chỉ bảo và học cách lắng tai người khác nói. Song song, khi ông và cháu gần gũi sẽ thể hiện ái tình thương, cũng là cách để bác yêu cuộc sống hơn, năng động để sống có ích.

Chúc bác luôn vui khỏe!
BÀI can hệ