Thứ Hai, 9 tháng 12, 2013

Nhịp điệu mọi người đọc sống.

Tô Nhã chợt ngạc nhiên: Hiệu trưởng nghênh đón chị chính là Lâm Siêu mà chị nhớ thương hôm sớm! té ra

Nhịp điệu sống

Vũ khúc "nhịp độ cuộc sống" vẫn lượn lờ lởn vởn trên bầu trời vườn trường. Thầy thuốc có thể chữa được căn bệnh ung thư đến nay vẫn chưa ra đời.

Chị nghĩ. Tô Nhã đã trở nên cô giáo vũ đạo của trường dân lập. Tạo nên kỳ tích trong tình yêu. Khiến mình lại cháy lên ngọn lửa sống. Chị vô tình thu lại cái chân đã thò ra mép nhà mái bằng. Trước sau gì mình cũng sẽ trở nên một người trong số đó.

Lâm Siêu càng yêu Tô Nhã hơn. Đêm nào cũng đến bảy tám tiệm ca múa xâu chuỗi hát ca khúc.

Anh mệt đến mức gần như ngã gục. Nằm viện đã hơn một ngàn sớm hôm. Mấy bữa nay chị thường hay một mình ra đây định giũ thiệt mạng sống.

Tăng cường ý chí sinh tồn. Anh chỉ có một tâm niệm để Tô Nhã gan góc nối sống. Lúc này. Anh ôm thân hình yểu điệu của chị. Ba năm trước. Đột nhiên. Minh họa: Ngô Xuân khôi. Anh dời khỏi Tô Nhã. Tô Nhã với phong thái múa nổi bật giữa đám đông. Tô Nhã vừa thưởng thức "tiết điệu cuộc sống". Hiểu ra câu chuyện. Hai năm sau. Tô Nhã yêu thiết tha Lâm Siêu. Ngày nào chị cũng tiêm và uống thuốc trở đi trở lại một cách máy móc.

Chị không muốn anh bị liên lụy. Chị nhìn thấy một đám học trò cả nam lẫn nữ đang say sưa rộn rịp nhảy múa. Nước mắt đã làm mờ nhòa hai má áp sát của hai người. Tận mắt trông thấy từng xác chết của bệnh nhân khiêng ra từ đây. Được bàn tay hai anh chị tận tình tận tâm sửa chữa lại. Qua tấm kính của sảnh lớn tập tành dàn dựng của nhà trường. Đích thân chọn lập một trường văn nghệ tư thục ngay bên cạnh trọng tâm phục hồi ung thư của Tô Nhã.

Vừa hiềm nghi: - vì sao mấy lần. Hôm sau. Cũng yêu cuộc sống. Khi hai người đứng trên bục nhận cúp vàng. Vở vũ kịch "nhịp độ cuộc sống" đã hòa vào đời sống hiện thực. Tô Nhã đi ra khỏi bệnh viện. Vở ca kịch đầy sức quyến rũ đã đoạt giải vô địch. Anh đem bít tất số tiền kiếm được bằng mồ hôi nước mắt của mình.

Để Tô Nhã nhìn thấy những học sinh vũ đạo ngây thơ lãng mạn mà xúc cảnh sinh tình. Mở cánh cửa văn phòng hiệu trưởng trường văn nghệ. Thì trường học văn nghệ mới xây dựng năm ngoái này lại kịp thời vang lên vũ khúc "tiết điệu cuộc sống". Cả hai cũng song song tiếp thu tình của nhau.

Lâm Siêu cũng rưng rưng rơi lệ. Cõi lòng chị bỗng trở thành sống động. Chị đã hoàn toàn tuyệt vọng.

Liên tưởng đến đời sống vũ đạo ở Đoàn ca múa của mình. Tô Nhã yêu Lâm Siêu. Giữa lúc hai người hăng hái chuẩn bị làm lễ cưới thì vận rủi giáng lên người Tô Nhã. Anh đã bôn ba xuống miền Nam kiêm nhiệm ba vũ đạo trong trường trung học của một thị thành.

Trong hội diễn văn nghệ toàn tỉnh. Sống thừa chẳng bằng chết sớm. Tô Nhã cảm thấy từng cơn run rẩy ập vào trái tim. Đau đớn van lơn không đạt kết quả. Chị nhớ đến Lâm Siêu. Chị hiểu. Rút cục mang niềm tiếc nuối đối với người tình. Khi mình định lìa bỏ thế cục. Vũ khúc "nhịp độ cuộc sống" lại vang lên trên bầu trời trong vườn trường văn nghệ cách tường bên cạnh.

Để tham gia hội diễn văn nghệ toàn quốc. Không muốn lìa bỏ thế cục? Tô Nhã quyết định dò xét cho ra nhẽ. Ba năm trước. Lâm Siêu bất lực ngậm nước mắt sau khi chia tay Tô Nhã. Tô Nhã trào nước mắt. Nhớ đến những tháng ngày ấm êm ngọt ngào cùng anh ở đoàn ca múa. Giống như mọi bạn bệnh khác. Tô Nhã và Lâm Siêu đã dốc lòng huấn luyện dàn dựng vở vũ đạo "nhịp độ cuộc sống" cho học trò.

Đã chủ động chia tay anh. Tô Nhã bị bệnh ung thư. Tô Nhã và Lâm Siêu của Đoàn ca múa tỉnh thành thu nạp nhiệm vụ dự dàn dựng biểu diễn vở ca múa "Nhịp điệu cuộc sống" kể lại câu chuyện tình yêu cảm động rơi nước mắt của một chàng trai đóng vai chính cố tình theo đuổi một cô gái mắc bệnh hiểm nghèo.

Kỹ xảo múa của Lâm Siêu càng cao hơn hẳn. Chị mắc bệnh ung thư.