Để lấy được chị, anh đã phải nặng nhọc đánh bại không ít đối thủ
Cuối tháng đó, nhận thông báo cước của anh từ Mobifone gửi về, chị xem lại thì thấy quanh thời khắc nhận tin nhắn ấy có nhiều cuộc gọi từ điện thoại anh đến một số di động.
Kinh ngạc nhưng chị cũng cho qua vì không có lý do gì để ngờ, chị cũng không muốn tiếng là ghen ẩu. Chị biết anh thòng thêm điều khoản đó vì chị là một bác sĩ giỏi, lại xinh đẹp, là trung tâm cuốn sự chú ý của nhiều người khi chưa lấy anh.
Chị biết mình đã sai khi phá vỡ cam kết “sẽ không can thiệp vào khoảng trời riêng bất khả xâm phạm” của chồng nhưng chị vẫn tự hỏi, nếu không làm vậy, sao chị biết được anh đang lạc lối? Khoảng trời riêng có còn cần thiết không, với vợ chồng chị và với bít tất các đôi vợ chồng khác trên trần gian này, bởi khi đã có ý phản nghịch nhau, thì đó sẽ là một “ngăn tủ” cất giấu những lừa lọc, giả trá.
Anh ăn mặc chải chuốt hơn, bắt đầu xài lại nước hoa - nếp anh đã bỏ từ lâu. Quy ước ấy luôn nhắc chị không được làm gì sai để phụ lòng tin yêu của anh. Không chối cãi được nữa, anh dấn mối quan hệ ấy nhưng cho là “chưa có gì nghiêm trọng”. Anh bảo cậu bạn làm chung mượn điện thoại nhắn tin cho ai đó vì điện thoại cậu ta hết tiền, chắc nhắn nhầm vào điện thoại chị. Thế mà, sau 10 năm chung sống, người phá vỡ cam kết lại chính là anh! Một lần, hai người đang nhắn tương hỗ thì chị nhận được một tin nhắn từ điện thoại anh có nội dung rất tình tứ, như đang gửi cho bồ.
Anh vẫn đi về đúng giờ, chí ít ngoài sau giờ làm việc nhưng nhiều lúc chị có cảm giác anh mất tập hợp khi chuyện trò với chị. Đặc biệt, anh hay mặc đi mặc lại một vài chiếc áo nào đó, dù áo xống anh rất nhiều. Anh bắt đầu nghe những bài nhạc Pháp lãng mạn dù trước kia anh ít khi nghe nhạc.
Tháng sau, chị không thấy giấy báo cước gửi về nhà nữa. Còn như đã chân thực với nhau thì người ta đâu cần riêng một góc trời nữa làm gì? ĐỖ THU VÂN.
Rồi một tin nhắn đến cái số thân thuộc ấy không hiểu anh quên xóa (hay bị sót) đã khiến chị tin chắc những nghi ngờ lâu nay hoàn toàn có cơ sở: “Anh den truoc doi em nhe, hon em”. Chị hỏi, anh bảo số điện thoại của khách hàng, anh gọi nhiều vì công việc. Xem lại tất hóa đơn trước giờ, chị phát hiện anh thường gọi cho số điện thoại đó vào nhiều thời điểm khác nhau, cuộc gọi nào cũng dài, kể cả vào những giờ mà “cậu bạn làm chung” kia không thể mượn điện thoại được như giờ nghỉ trưa hoặc sáng sớm lúc anh mới ra khỏi nhà vài phút.
Tuy nhiên, không hiểu sao linh cảm khiến chị lưu lại cái tin nhắn “nhầm” ấy. Kể từ hôm nhận cái tin nhắn “đi lạc”, chị soát lén điện thoại, máy tính của anh thẳng tuột hơn.
Không chỉ thế, chị còn có phòng mạch riêng, với không ít khách hàng “mối” là đàn ông mà anh vẫn ngầm ngấm ghen từ thời chưa cưới.
Rồi như nhớ ra “thỏa thuận” cũ, anh mắng chị sao lại soát số điện thoại của anh, rằng ai cũng có những mối quan hệ làm ăn riêng, miễn không làm gì ảnh hưởng đến gia đình, chị đừng ghen xa xăm. Anh đã chuyển sang xài thẻ trả trước thay vì thuê bao! Chị bắt đầu thấy chồng có gì đó khang khác. Ngẫm lại, gần đây anh có nhiều thay đổi mà vì bận bịu, chị đã không chú ý hoặc có thấy cũng cho qua, vì chị quá tin anh.